Home Đời sống Câu chuyện lấy đi nước mắt sự thật sau đơn hàng hoa...

Câu chuyện lấy đi nước mắt sự thật sau đơn hàng hoa cẩm chướng kéo dài 60 năm tặng mẹ!

5

Trong cuộc đời của mỗi sinh mệnh được sinh ra, tình mẫu tử có thể là một thứ tình cảm thiêng liêng nhất. Là một thứ tình cảm không lo được mất, mà được sinh ra như một sự tự nhiên. Tình mẫu tử của mẹ dành cho con cao như núi như biển cả, nhưng tình cảm của con cái đối với cha mẹ cũng rất nhiều. Làm một người con trong sách Thánh Nhân Cổ xưa thường nói rằng: “Bách thiện hiếu vi tiên” (Trong trăm cái thiện, chữ hiếu đứng đầu).

Một câu chuyện về tình cảm của người con dành cho mẹ: Một cậu bé đã đến cửa hàng bán hoa trước khi qua đời và đặt mua hoa tặng sinh nhật mẹ mình trong 60 năm và khiến nhiều người cảm động!

Hôm đó trời rất nắng, không có khách nên tôi ngồi trước cửa hàng hoa, nhắm mắt lại và lười biếng phơi mình dưới ánh nắng. “Cô à, cháu muốn đặt hoa. Cháu đã mua rất nhiều hoa ở đây rồi.” Một giọng nói hơi ngây ngô kéo tôi lại, khi tôi đã sắp chìm vào giấc ngủ. Tôi mở mắt ra, một cậu bé gầy gò đứng bên cạnh, khuôn mặt hơi tái nhợt đang cười, đôi mắt to chớp chớp trông thật đáng yêu.

“Cháu có thể đặt hoa cho mấy chục năm không?” Cậu bé ngẩng mặt hỏi tôi.

Tôi “nhìn lên” và cười thành tiếng, làm sao cháu lại muốn đặt  hoa trong nhiều năm như vậy? “Cháu muốn đặt hoa mừng sinh nhật cho mẹ của mình trong 60 năm nữa, mẹ cháu rất thích hoa cẩm chướng, cứ đến ngày 22/9 là của hàng có thể gửi tặng sinh nhật mẹ bó hoa cẩm chướng được không?” Cậu bé cười hỏi tôi. “Sao cháu lại đặt hoa năm như thế này? Chưa từng có ai đặt hoa bên của hàng cô trong thời gian dài như thế này cả.” Tôi tò mò hỏi lại cậu.

Cậu bé trả lời: “Cháu muốn tặng mẹ. Ngày 22 tháng 9 là sinh nhật của mẹ. Mẹ cháu năm nay 40 tuổi, cháu muốn mẹ sống thọ 100 tuổi nên cháu muốn đặt hoa tặng mẹ trong 60 năm nữa  và cứ đến hàng năm. Từ nay, cứ đến ngày 22 tháng 9 hàng năm à cháu.” Cháu muốn cô hãy thay mặt cháu gửi một bó hoa cẩm chướng cho mẹ cháu, để mẹ cháu vui lòng. ”Cậu bé nói một tràng. Tôi bật cười, vì sự ngây thơ của đứa trẻ này. Nhưng, làm sao tôi có thể mở một cửa hàng hoa trong 60 năm?

“Tại sao cháu muốn đặt 60 năm nữa thời gian còn rất dài? Cửa hàng hoa của cô có thể 60 năm nữa không biết còn được duy trì không!  Cháu có thể đến mỗi năm đặt một lần được không?”

“Không, cháu phải đặt nó trong 60 năm.

Nếu cửa hàng hoa của cô không còn, cô có thể để các cửa hàng hoa khác tiếp tục gửi. “Cậu bé khá chu đáo. “Cô cho cháu gửi tiền là bao nhiêu ạ!.” Đứa nhỏ nghiêm túc nói. Tôi nghĩ rằng cậu bé sẽ đến đặt hoa trong 60 năm chỉ theo ý thích, vì vậy cậu ấy có thể suy nghĩ chơi đùa khi còn nhỏ.

Nghĩ vậy, tôi nói: “Chà, 30 tệ. Nhân tiện cho cô hỏi, nhà cháu cách đây bao xa?”

Cậu bé trả lời rất nhanh: ” Dạ! Nhà cháu ở bên kia đường, rất gần”. Tôi sẽ nói cho cậu biết chắc khoảng 100 tệ vì có lẽ giá sẽ tăng trong thời gian tới. Cậu bé nói rồi lấy tiền trong túi ra đưa cho tôi không chút thắc mắc. Đứa trẻ này trông chỉ mười một hoặc mười hai tuổi, nhưng nó nói như một người lớn.

Cậu bé đưa tiền cho tôi, rồi viết cho tôi một địa chỉ: “Đây là địa chỉ nhà cháu, và hoa phải được chuyển đến tận nhà cho cháu vào đúng ngày sinh nhật của mẹ.” Tôi cầm lấy tờ giấy, và nhìn chữ viết của cậu bé bị cong vênh. Tôi nói: “Cháu vẫn phải nói cho cô biết tên mẹ cháu.” Cậu ấy gật đầu, cười và nói, “Mẹ cháu có tên rất đẹp, và tên mẹ cháu là Khánh Liên. Nhân tiện, cháu có thể cho cô biết tên của cháu không? Cháu tên là Tiểu Lôi.

Tôi nhớ ra và nói: ” Hiện tại đang là tháng 7. Mẹ của cháu sẽ sinh nhật trong hai tháng nữa. Đến lúc đó, chúng tôi nhất định sẽ gửi hoa đến nhà của cháu.” “Cảm ơn cô! Hãy gửi hoa cho cháu đến tặng mẹ vào năm nay. Và hãy gửi hoa vào năm sau và năm sau nữa, 60 năm sau! ”Tiểu Lôi tự hào nói. Cuối cùng, cậu bé ấy lại nhờ tôi gửi hoa cho mẹ cậu vào hàng năm. Khi cậu ấy đi, tôi theo ra khỏi cửa hàng và đứng trước cửa hàng hoa nhìn cậu. Nhìn theo bóng lưng của Tiểu Lôi, khiến tôi không khỏi mỉm cười, thật là một đứa trẻ yêu mẹ, chân thật và dễ thương!

Ngày hôm sau, Tiểu Lôi lại đến. Câu đầu tiên cậu ấy khi nhìn thấy tôi là: “ Cháu chào cô, cô đừng quên, gửi hoa cho mẹ cháu vào ngày 22 tháng 9 năm nay nhé!” Tôi cười và nói: “Đừng lo, cô sẽ không quên được.” “Ngoài ra, khi cô gửi hoa “Cô có thể nói“ Chúc mừng sinh nhật ”với mẹ không?” Tôi chạm vào tay cậu bé và nói, “Cô hứa với cháu sẽ làm như vậy.” Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của tôi, Tiểu Lôi mỉm cười và hài lòng rời đi.

Ngày thứ ba, Tiểu Lôi  lại đến, trên tay mang theo một cái bảng vẽ và một hộp văn phòng phẩm. “Cô ơi, cháu muốn vẽ chân dung cho cô được không?” Tôi hơi bối rối trước câu hỏi của Tiểu Lôi, và bị sốc và nhạc nhiên.

“Cô à, cảm ơn cô đã giúp cháu gửi hoa cho mẹ.  Cháu không có gì để tặng cô. Chỉ nghĩ ra sẽ tặng cô một bức chân dung. Cháu học hội họa được 6 năm rồi. Chắc cháu vẽ cô rất đẹp.” Tiểu Lôi nhìn Tôi, mong được sự đồng ý của tôi. Thấy đang là thời điểm khan hiếm khách nên tôi ngồi xuống nhờ Tiểu Lôi vẽ chân dung cho mình. Xem ra trình độ của cậu nhỏ thật tốt, chưa đến 30 phút, cậu bé đã hoàn thành bức chân dung. Tôi cầm lấy nó và xem thử, “Chà! Trông nó đẹp quá!” Tôi ngạc nhiên nói. Tiểu Lôi bé nhỏ mỉm cười hạnh phúc. Trước khi đi, Tiểu Lôi yêu cầu tôi một lần nữa đừng quên thỏa thuận giữa tôi với cậu nhỏ.

Vào ngày thứ tư, Tiểu Lôi nhỏ không đến. Thật kỳ lạ, tôi có phần lạc lõng. Tôi tự nghĩ: “Có thể, nếu điều gì đó xảy ra với Tiểu Lôi ngày hôm nay, cậu bé có thể đến vào ngày mai.” Tuy nhiên, Tiểu Lôi nhỏ không bao giờ đến. Tôi cảm thấy khó chịu vô cùng lòng bất an, lo lắng buồn bã, tôi luôn ngồi trước cửa hàng và nhìn xung quanh, mong chờ sự xuất hiện của Tiểu Lôi nhỏ. Nhưng Tiểu Lôi nhỏ không bao giờ xuất hiện trong tầm mắt tôi nữa. Vì vậy, tôi rất mong đợi đến ngày 22/9, tôi sẽ đích thân giao hoa đến tận nhà cho Tiểu Lôi. Tôi muốn nói với mẹ của cậu bé rằng: “Con chị thật đáng yêu!”

Vào ngày 22 tháng 9, tôi cẩn thận chọn một vài bông hoa cẩm chướng và sắp xếp chúng. Tôi đã ghi nhớ địa chỉ mà Tiểu Lôi để lại. Nhà của cậu bé ở một khu gần đó, Phòng 402 trên tầng 4 của khu 2. Tôi vừa đi vừa nghĩ, nếu Tiểu Lôi nhìn thấy những bông hoa tôi gửi, cậu bé chắc hẳn sẽ rất vui, và mẹ cậu cũng sẽ rất vui hạnh phúc và cảm động. Có lẽ, Tiểu Lôi nhỏ vào thời điểm này đang đợi tôi đến nhà!

Tôi bấm chuông, và đó là một phụ nữ tầm 40 tuổi mở cửa với vẻ mặt hốc hác. “Chào chị, chị có phải là Khánh Liên không?” Tôi hỏi. Cô ấy gật đầu. “Đây là hoa mà con trai chị đặt tặng mẹ. Chúc mừng sinh nhật mẹ!” “Con yêu mẹ!…Con đã làm sai…Con trai của mẹ?” Cô ấy hơi ngạc nhiên.

“Hai tháng trước, một cậu bé tên Tiểu Lôi đã đặt mua hoa trong cửa hàng của chúng tôi. Cậu ấy nói rằng chị là mẹ của cháu.” Tôi giải thích.

Cô ấy không nói. Tôi chợt nhìn thấy ánh mắt, và không biết từ lúc nào, đôi mắt cô ấy đã rưng rưng. Tôi lúng túng không biết phải làm sao, đứng ở cửa cảm thấy không ổn. Cô ấy đang khóc vì phấn khích?

Cô ấy lau nước mắt, để mời tôi vào nhà, rót nước lên mời tôi và nói: “Cảm ơn em, chỉ là chị không nghĩ ra được”.

“Vâng, con trai của chị thật dễ thương. Cháu ấy đã đặt hàng hoa dành tặng cho chị trong 60 năm cùng một lúc, để em sẽ gửi chúng hàng năm vào ngày sinh nhật của chị.”

“Cái gì? 60 năm? Chị không hiểu.” Cô ấy nói. Tôi thấy tay chị ấy run lên, rõ ràng là lời nói của tôi khiến người mẹ ấy hơi sốc. “Con chị thật dễ thương, và cậu bé đã vẽ một bức tranh cho em.” “Đúng, nó dễ thương… con tôi, nhưng…” cô nói mà cô không thể khóc. Đột nhiên, tôi cảm thấy có điềm gở. Có lẽ nào là Tiểu Lôi nhỏ dễ thương.. và khiến cho chị mẹ thật xúc động khi biết con trai nhỏ của mình thật hiếu thảo.

” Con trai chị  bị bệnh ung thư máu. Tôi đưa con đi chữa trị nhưng vô ích…Chắc con biết mình sắp vĩnh biệt thế giới này rồi mới đặt hoa tặng tôi… Ba năm trước, hôm nay sinh nhật tôi, con đã tặng.” Con đã tặng tôi một bó hoa cẩm chướng, và tôi rất hạnh phúc, tôi nói với con rằng nhận được hoa của con là niềm hạnh phúc lớn nhất của mẹ, con nói với tôi rằng con sẽ gửi hoa cho tôi mỗi năm, để làm cho tôi hạnh phúc…Và để được một chiếc móc tay với tôi. Con đã được hứa hẹn…Nhưng đến năm thứ hai, người ta phát hiện ra rằng con bị ung thư máu…Đứa con tội nghiệp của tôi… “

Như một tiếng sét trên trời xanh, tôi cảm thấy đầu mình “ù đi” và nước mắt ứa ra trong tích tắc.

Tôi không biết mình đã nói lời tạm biệt với mẹ của Tiểu Lôi như thế nào, hay làm cách nào để quay lại cửa hàng. Đầu tôi chỉ toàn là Tiểu Lôi, khuôn mặt gầy gò, nụ cười tỏa nắng…

Không biết 60 năm nữa tôi có mở được tiệm hoa riêng này hàng ngày không, nhưng tôi có thể đảm bảo rằng chừng nào còn sống, tôi sẽ gửi một bó hoa cẩm chướng đến mẹ của Tiểu Lôi vào ngày 22 tháng 9 hàng năm. Tôi hy vọng rằng ông Trời có thể ban cho tôi thêm 60 năm cuộc đời và 60 năm cuộc đời nữa cho mẹ của Tiểu Lôi, để tôi có thể giúp Tiểu Lôi hoàn thành ước nguyện của mình.

Con cái dành tình cảm cho cha mẹ thường thể hiện một cách riêng và bí mật theo cách của chính mình, khiến cha mẹ bất ngờ và hạnh phúc. Cuộc đời của mỗi con người rất ngắn, khi còn bên cha mẹ xin hãy trân trọng những tháng ngày bên cha mẹ được yêu thương và chăm sóc. Bệnh tật có thể lấy mất đi sinh mệnh của một người, nhưng mãi không thể lấy đi được trái tim và lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ, thứ tình cảm giữa cha mẹ và con cái không gì có thể so sánh được, đó là sự tình yêu vô giá.

Thanh Chân

Nguồn: aboluowang